20 August 2012

tron ve









                 Trốn vé và ngọc long tuyết sơn
Mờ sáng hay buổi sáng mờ mờ. Trong khi ba đứa bạn đồng hành còn mơ màn giấc điệp. Tôi đã  nai nịt sẳn sàng. Hôm nay , một mình tôi sẽ đi Ngọc long Tuyết sơn  và xem show Impression Lijiang. Chuyến đi với rất nhiều bất ngờ , với rất nhiều kỷ niệm đẹp.
Vừa bước chân ra khỏi nhà trọ , tình cờ tôi gặp hai cô gái trẻ cũng đi cùng hướng với tôi . ( Mặc dù tối ngày hôm qua tôi đả nghiên cứu kỉ lưỡng bảng đồ , cách đi đến bến xe.. )Nhưng  vốn đa nghi và cũng tin tưởng vào người địa phương hơn nên tôi mở lời hỏi thăm đường . M ai mắn là cả hai cô điều nói được đôi chút tiếng anh  , không trôi trãi nhưng hiểu được nhau đả là quá tốt rồi. Bến xe số 7 đi Núi Ngọc Long các cô không rành lắm vì thật ra hai cô từ phương khác đến đây thăm bạn . Ái ngại vì không chỉ được tôi đường , hai cô sốt sắng đón taxi dùm tôi. Chiếc đầu không biết chổ  , chiếc thứ hai  không dừng , chiếc thứ 3 dừng lại. tài xế là một phụ nữ. trao đổi qua lại  , chị ta đồng ý chở tôi đến bến. Với ất cả sự sốt sắng , lòng mếm khách  , than thiện  , thêm chút e ngại taxi không đưa tôi đến đúng nơi , hai cô căn dặn chi tài xế cẩn thận và trả luôn tiền cuốc x e cho tôi. Đều này làm tôi thật sự ái ngại. Tôi không nhận , nói là tôi có tiền mà. Hai cô nói không hề gì  , chia tay biết có khi nào gặp lại.
Bến xe số 7 buổi sớm khá vắng vẻ.  Có lẻ rất ít người tự đi vào Ngọc long . hầu hết du khách đều đi theo đoàn và vì vậy  , bến vắng đìu hiu như buổi chợ chiều. Tôi kiên nhẫn ngồi chờ cho xe đủ người để mà còn vào xem xuât diễn lúc 9 am. Chờ  , chờ và đợi  , đợi rồi đi , đi loanh quanh , đi xuống bến xe nước Lệ giang  , đi lên tượng chủ tịch Mao mà vẫn chưa đủ số khách  cho một cuốc xe.
Ối kìa , ai như cô Thắm . không phải cô Thắm mà là 3 cô gái đến từ Quế Lâm. Các cô cũng đang tìm xe vào Ngọc Long. Tôi đến hỏi xem các cô có muốn cùng tôi bao trọn chiếc vào núi ngay hay  không hay là phải chờ cho đủ số người. Nếu chờ thì biết đến bao giờ ???
Kết quả lại bất ngờ  , anh tài xế bảo là sẽ chở chúng tôi vào trong Nl theo cách của anh ta ??? Trốn vé. Số tiền phải trả cho mỗi nhân khẩu là 150 tệ. Tôi mà , đi thì đi  , cứ đi …thế là chuyến đi in vào trí tôi đến bây giờ.
Tài xế vòng vèo chở chúng tôi qua những khu  phố mới , luồn lách qua những hẽm nhỏ cuối cùng đến nhà anh ta . Ủa  , câu hỏi bật ra khỏi đầu , sao lại về nhà anh ta . Thay xe  ,  cếc taxi vớ logo được thay bằng Toyota đời mới 7 chổ
Xe 7 chổ đời mới được design lại. Băng ghế phía sau được tháo rời ra  , phía bên trên trang bị thêm một tấm bạt được thiết kế tự động.
Thế là 4 đứa tôi bị xếp nằm sắp lớp như cá mòi sát xít bên nhau , cắm nói  , cắm cười…tấm bạt được kéo ra che phủ 4 đứa  , màn tối bao trùm , không gian tăm tối..cảnh này sao mà giống như đi vượt biên giới hay đi buôn lậu quá trời.  Trật chọi  , ngột ngạt nhưng không thể nhịn được cười. Tôi cứ cười khúc khít  , suy nghỉ vẩn vơ. Không biết phải trả lời thế nào nếu bị bảo vệ chặn lại xét hỏi ?/!!
Anh tái xế vốn là người quen nơi đây nên việc ra vào khu vực NL là công việc hang ngày của anh ta.Vé không phải mua . Khi xe chạy qua trạm kiểm soát một đoạn xa  , anh tài mới tháo tấm bạt ra . 3 cô gái quay về ghế chỉ có tôi vẫn muốn ngồi lại phía sau , để ngắm nhìn cảnh vật vừa lùi lại phía sau. Khu Nl  là một khu vực rộng lớn với đỉnh NL là điểm trung tâm , xung quanh có nhiều khu vực khác . mỗi khu vực mang một hơi thở riêng. Điểm trung tâm cũng là nơi trình diễn show Impression lijiang và đồng thời cũng là nơi du khách tập trung để di chuyển lên cáp treo và những nơi khác trong khu vực.
Mưa , mưa tiếp mưa và mưa dồn dập. Khi xe dừng lại cũng là lúc tối tăm mặt mũi vì mưa. Dòng người vội vả nhanh chân vào khu vực trình diễn . Tôi cũng đang lơ ngơ vì chưa định hình được phải đi cáp treo ở đâu , phải mua vé ở đâu. Mưa làm tôi chậm tính , mưa làm tôi chia tay với mấy cô bạn đi cùng trong vội vả…
Theo quán tính  , tôi cứ theo dòng người . Chết cha chưa  , Trạm soát vé vào xem show , sao bây giờ ??
Nhưng vốn dỉ là một hdv  , không lẻ tôi không “qua “ được việc này sao ??? Thế là cứ theo vào  , họ cứ tưởng tôi là người trong đoàn , mặt mũi tôi cũng China quá mà,. Thế là vào được bên trong mà không phải mua vé , lấy vội một cái áo mưa đẻ sẳn  , trùm vào và đường hoàng xem show như bao nhiêu người khác ,xem trong mưa.
Mưa rơi nhưng show dẫn diễn ra  ,vẫn hoành tráng và gây xúc động. Tôi cũng không biết tôi cảm đông bởi điều gì , show quà hoành tráng hay chuyện tình của cô sơn nữ hay bởi trời mưa.. ?
Và vì mưa mà tôi hoãn luôn việc đi tiếp những điểm khác trong khu vực.
Một việc nữa khiến cho tôi thêm có cảm tình nơi đây. Tôi muốn có một vài  tấm hình nơi này  , nhưng ai sẽ chụp cho tôi. Tôi nhờ một vị khách du lịch . Thay vì chỉ chụp đơn thuần như bao du khách khác  , vị này không chỉ  nhiệt tình chụp cho tôi mà còn bảo con anh ta giữ đồ dùm cho tôi , chỉ cho tôi phải đứng ở nơi nào cho hình được đẹp. Ôi , tôi ác độc mà sao toàn gặp người tốt khôg vậy ta !!
Vui vẻ và hài lòng , nên tôi bao hẳn 1 chiếc taxi đi làng Bạch Sa