18 December 2008

hinh1


THEN AND NOW



Ngày xưa- ngày xưa của tôi cách đây cũng khoảng gần 30 năm . Xưa được tính tù lúc tôi ý thức được chuyện xung quanh mình , và từ khi tôi biết được những sự việc mà nay tôi gọi là kí ức.

Nhà tôi bên bến sông , nhưng không có chiêc cầu nhỏ cong cong , mà có bến đò ngang ngày đêm ý ới tiếng gọi đò. Sông không xanh và cũng chẳng rộng lắm , nhưng đối với tôi ngày đó là cả một thử thách. Lội được từ bên này bờ sang bên kia rồi quay ngược lại là cả một kỳ tích của chúng tôi lúc đó.

Cứ mỗi chiều , khi nước lớn là chúng tôi lại tắm sông. Thích nhất là nhảy từ sàn nhà rồi ùm xuống sông hay cố bơi để bám theo những thân gổ dược kéo bởi những chiếc tàu chạy hết công sức. Lúc đó nhỏ quá đâu ý thức được sự nguy hiểm nếu những cây gỗ ( những cây gổ cổ thụ nguyên thân được kéo từ rừng về Trại Cưa để xẻ ra làm gổ ) đó bị đứt dây , thì chúng tôi những đứa bé non nớt cững bị đứt bóng theo luôn.


Tuy nhiên để nhớ nhiều , nhớ lâu , và kỉ niệm này có tính chất cá nhân hơn thì có lẻ đó là bí mật nho nhỏ giữa tôi và ba tôi. Vẫn tắm sông , vẫn kỳ cọ , vẫn nô đùa. Nhưng đưới bến nhà tôi , ba tôi có bí mật để cho tôi một khối sắt để cho tôi dứng lên đó kỳ cọ thân mình mà chân không phải lún sâu dưới lớp sình non đay sông.

Điều thú vị là khối sắt này khi úp ngược xuống đáy sông lại tạo ra một khoảng trống giống như một cái hang , và vô tình hơn nửa là phía trên lại có một lổ hỏng vừa bàn tay tôi thọc vào. một hôm tình cờ tôi mò vào thử , ô , tay tôi đau nghiến vì bị cái càng to tướng của con cua biển kẹp cho một nhát , nhưng cũng từ đó cứ độ 2 hay 3 ngày là nhà tôi lại có một con cua cho bữa ăn , khi to , khi nhỏ nhưng rất thường xuyên.


Trước nhà tôi là vết tích hoang tàn của một nhà máy xay lúa. Tôi chẳng rỏ tại sao nó lại hoang tàn đến thế. !Chỉ biết rằng những gì tôi còn nhớ về nó là những cột bê tông lặt lìa , nền móng loang lỗ gạch đá , bìm leo , cây chó đẻ ( không biết mấy anh chị sg có biết không ), cỏ gà , cải trời , cây trứng vịt ...mênh mông bát ngát.


Theo lời má tôi kể lại thì , ông Hai Biểu chính là người đầu tiên khai phá mãnh đất này , rôi chẳng rỏ từ đâu có một cặp vợ chồng trẻ , giàu có đến mua mãnh đất ấy và xây nhà máy xay lúa to nhất vùng. Dỉ nhiên ông bà chủ là người giàu nhất nơi ấy và người giàu thứ nhì không ai khác hơn là ông 2 Biểu , cách nhà tôi 2 căn. Thế sự đổi thay , 75 thay đổi nhiều nhiều lắm số phận những con người
.

Má tôi nói , ông bà chủ nhà máy bỏ đi , chắc là sang nước ngoài , nhà máy bị bỏ hoang , hư hỏng và tàn phế... Những gì tôi thấy và còn nhớ chỉ là một bãi đất hoang , vô chủ..

Cũng nhờ bãi đất hoang đó , mà có lẽ tuổi thơ của tôi đáng nhớ hơn nhiều bạn khác cùng thời. Nơi đó chúng tôi chơi đá gà ( loại cỏ có hình dáng như con gà chọi, chơi bằng cách lấy cỏ gà của mình, quất thẳng và cỏ gà của bạn, gà ai đứt lìa cổ là thua), Chơi đá gà cỏ xong chúng tôi chơi đá gà người bằng cách co chân lên , áp sát vào bạn và hất. Đứa nào té là thua . rôi nào chơi tán u (đôi lúc bị u đầu thiệt), chơi ống thụt, chơi cò cò, chơi 5-10...Ôi cứ nhắc lại là lòng tôi cứ bồi hồi. Phải chi đầy tiếc rẽ cho một thời đã qua và mãi mãi không tìm lại đươc
.

Ngày ấy ao đầm còn rất nhiều , cỏ mọc hoang , rau muống cũng ê hề. Có lẽ thích nhất là đi câu cá , bảo đảm đi câu là có cá , không cá rô thì cá lóc vì lúc ấy cá còn rất nhiều. Kể lại mà thấy vui , cứ nhè mấy con cá sặt mà câu , nhưng cá sặt nó chỉ rỉa mồi thôi chứ nó không ăn , nên mỗi lần giựt câu là chớt quớt.

Đầm ao sình thì nhiều mà đỉa thì cũng bao la , cứ mổi lần nhúng chân xuống nước là cứ y bị đỉa đeo. Nhưng lúc ấy đâ có ngán , đeo hả , phun nước miếng vào , một chút là đỉa tự động rớt ra . Ghét mà , thế là những con đỉa trâu mập ú bị tôi dùng que tre lộn ngược phơi nắng, hay chịu khó hơn nữa thì bức lá môn , bỏ đỉa vào , rôi đổ vôi lên , bảo đảm mấy con đỉa đó hết đường đầu thai.

Vui và hồi hộp nhất có lẽ là lúc đi ăn cắp tre để làm cần câu. cả nhóm phân công , đứa canh chừng chó , đứa ngó chủ nhà , còn tôi lo phần đốn trúc rồi kéo chạy. Có hôm bị chủ rượt có cờ vì đi ăn trộm mà cò lựa cây trúc nào thẳng , trút nào xinh.

HINH


LAN MAN


MỸ NHÂN TỰ CỔ NHƯ DANH TƯỚNG

BẤT HỨA NHÂN GIAN KIẾN BẠCH ĐẦU.


Hai câu thơ trên thay lời kết cho loạt entry ở trên , giai nhân mà cứ sống hoài như thím 7 tôi ( bạn có thấy hình tôi post không ) , tới lúc tóc bạc , da mòi , lưng cong , măt híp thì ôi thôi... làm sao có những án văn bất hủ , những giai thoại để người đời luyến nhớ.


Mấy hôm nay có dịp xuống phố , thấy thiên hạ náo nức trang hoàng nhà cửa , bảng hiệu dón giáng sinh và năm mới.\, lòng mình cũng thoáng chút bồi hồi.

Thật ra thì thì bé cho đến giờ , Giáng sinh không phải là cái gì to lớn quá với tôi , đến độ tôi phải trông ngóng hay háo hức chờ đợi , có lẻ một phần tôi không phải là người theo đạo. Nhạc giáng sinh thì cứ nghe , cứ mở ( cũng giồng như bao nhiêu nhiêu người khác ) , Ra phố vẫn cứ nhìn và bình phẩm nào sắc trắng lạnh lẽo mùa đông của hàng cây trụi lá , xơ xác lại lấm tấm tuyết. nào đõ rực những bụi hoa Trạng Nguyên , mũ áo ông già Tuyết , nào xanh thẳm những hàng cây Noel , thêm nét vàng tinh nghịch của những chiếc chuông cho các con chiên ngoan đạo hát vang bài Jingle bell. Nhưng để thật sự quyện vào dịp lễ này , thật sự hòa mình vào nó thì tôi không có. Nhưng khi người khác cất tiếng hát

bài tháng ca đó còn nhớ không em... hay điệp khúc rộn rã của jingle bell , jingle bell , thì cũng a dua hát theo nhịp...


Thấy thiên hạ mặt hớn hở như hoa , nụ cười giòn như pháo , rộng ràng lượn lờ bát phố. Từng gia đình cố chờ cố đợi để có một tấm hình với phong nền là lâu đài tuyết ,là tuần lộc kéo xe , là hàng đèn nhấp nháy...tôi chợt nhớ lại chính mình. Tuổi đời thêm chông chất , đôi mắt thêm một vết chân Vịt , những người bạn cứ tưởng là khăn khít cũng vơi dần theo mỗi độ gió heo may. Nhung có xá gì đâu , níu kéo dể làm gì ?? let it be.


Khi thấy mội người háo hức quàng tay nhauu ra phố , tôi nhớ lại rằng mình cũng đã từng. Post lại một vài tấm hình .....để sẳn sàng chào đón năm mo91i