31 August 2012

không vào tam tháp


Không vào tam tháp
Tam Tháp là điểm tham quan chính ở Đại lý  , là kinh đô của nhà họ Đoàn  , là thủ phủ của Nam Chiếu xưa ,  là điểm quay bộ phim Thiên  Long Bát Bộ , và đồng thời cũng là nơi Quân Chúa Triệu Mẫn giam giử Tuyệt Duyệt Sư Thái của phái Nga Mi.
Xe lửa chạy suốt  từ Thành Đô đến  Kunming mất một ngày một đêm.Đêm thì ngủ , ngày thì ngắm , ngắm chán thì tào lao , tào lao xong thì chặt hẻo. Ôi , đúng là đời có bao lâu mà hững hờ !. Kế hoạch plan tính trước  có tí thay đổi vì mr Q vừa mới bay qua . Bỏ qua Côn Minh trong sự uất ức của mr K , chúng tôi ba chân bốn cẳng  bắt xe đi  Đại Lý. Lơ ngơ láo ngáo một lúc thì cũng đón được xe đến bến để mua vé đêm đi Shangri-la. Bây giờ nghỉ lại mà còn thấy ngưỡng mộ chính chúng tôi.và cũng vì lơ ngơ láo ngáo như em  sáo  mà tôi đả để quên túi cứu thương ở bến xe trong đó có một vài giấy tờ quan trọng. Nhưng chẳng hề gì ! Tam Tháp đang chờ chúng tôi ,.
 Thật tình mà nói , tất cả những điểm tham quan ở Đại Lục đều rất quy mô và hoành tráng . Thiệt là đáng đồng tiền bát gạo quá đi hà. Tuy nhiên vé vào cổng thường khá mắc , 25 usd cho Tam Tháp quả không phải ít. Mr  V lấn cấn  , suy tín  , chần chờ và quyết  định không vào. Còn lại ba   , vào hết hay cùng ở lại với V. Vượt ngàn dặm  , thêm thời gian  , thêm quyết tâm..Một khi đả đến nơi , lẻ nào cam chiu làm kẻ đứng bên lề ! Dẩu có xót xa  , đau dạ thì cũng phải vào trong tham quan chứ.. Hai kẻ kia mua vé  , còn tôi  ??? có theo họ vào bên trong để xem Đoàn Dự thi triển Lăng ba di bộ  và …..không . Không, phải tôi không có tiền hay tiết kiệm. Đơn giản , tôi cảm thấy ái ngại khi bỏ V ở  bên ngoài một mình. Tam Tháp có đẹp  , có đáng  , hay gì gì … tôi không quan tâm nữa.
Thời gian tôi dành cho phố cổ .Quả là thật không uổng công vượt ngàn dặm xa tìm đến nơi này. Phố dọc ,phố ngang, nhà sang nhà hèn.Những gì còn lại cũng đủ cho tôi hình dung ra được thời hoàng kim của phố. Tôi thì mê đắm những cư dân của phố , nhờ có   họ mà phố có hồn , còn V thì say mê kiến trúc cổ . Những mái ngói đổ nghiên , những cổng nhà ướm thời gian cuốn lấy anh ta. Thôi thì mỗi người mỗi ý.
   Đi ngược  , đi xuôi , phố dài , hẽm vắng…đọng lại trong tôi là bửa cơm vội vàng , nấm rừng và tép lai cua , là bánh pho mát chiên vàng , là cụ già ngồi ngay cổng thành,  là anh chàng bán kẹo kéo…..và đó là kỉ niệm

Đại Lý không nếu chân được chúng tôi quá một ngày !!! (có tiếc nuối không ?)  .Chúng tôi lại vội vội vàng vàng  , xe đêm thẳng tiến Shangri-la. Đây có lẻ là chuyến xe bus nhớ đời và đau khổ nhất của tôi trong hành trình 15 ngày ở Đại Lục. Bởi vì chúng tôi mua vé vào giờ chót , nên chổ trên xe là phía sau cùng , là 4 thằng Việt Cộng thêm một anh China . 5 con cá trong một cái hộp, ngộp và tù túng…..và sợ .

Rất ít người biết là tôi rất sơ khi phải vào những nơi chật chọi , ít lối thoáng hiểm. Nếu phải ờ trong những không gian tù túng , đông người trong môt không gian hẹp , tôi thường rơi vào cảm giác hoảng và mất tự chủ .Nên việc đầu tiên là tôi yêu cầu mở cửa sổ , cho dù ông bác tài có chửi gì đi nữa.
Xe lăn bánh  , thì sự đau đơn của tôi cũng tăng dần , tăng dần. Vì nằm phía sau xe nên mỗi lần xe tưng , xe xóc ổ chó  , xe lắc ổ gà , xe sa ổ chuột là tôi cảm được hết. Xe lúc lắc lư  , lúc chồm lên , lúc trút xuống….làm cho tôi cứ chao đảo theo nhịp lắc lư của nó. Nhờ quyền trợ giúp thôi. Nhưng thuốc thì đả mất  , nên đành thử đại viên thuốc chống dị ứng của mr V ,Hiệu quả cũng tạm nhưng nửa đêm thì tỉnh giấc  , đầu thì đau  , thân thì ê cũng gắng lê từng bước lên phía trên xem có ai xuống giũa đường không ? mai mắn , có chổ trống. Trèo lên và thức đến sáng , căng mắt nhìn , ngoài trời chỉ một màu đen.

 Shangri-la đón chúng tôi bằng cơn lạnh buổi sớm , bằng không gian yên tĩnh phố chưa người , bằng tiếng sủa hu hơ của mấy chú chó ngao . Lạnh lẽo nhưng tôi thích nơi này.

rằm - fullmoonday


RM

Mồng một lưỡi trai , mồng hai lá lúa...........
..................mười rằm trăng náu, mười sáu trăng treo

Trăng từ ngàn xưa cho đến bây giờ, luôn là người bạn tri kỉ của thi nhân mặc khách , luôn là đề tài bất tận cho thi , nhạc , kịch.. Là chứng nhân cho bao nhiêu tuyệt tình bất hủ..... Trăng vẫn luôn luôn đẹp , và càng đẹp hơn khi trăng đến tuổi rằm.


Nhớ khi bé , mỗi năm cứ đến rằm tháng giêng là má tôi dắt chúng tôi đến chùa Ông Địa để cúng sao. Nghe có vẻ ngược ngạo quá hả ? Nhưng không , cúng sao ở đây là cúng sao chiếu mệnh. Người ta tin rằng , ba má tôi tin rằng và tôi tin rằng , mỗi một con người sinh ra điều có một ngôi sao chiếu mệnh. Sao xấu , sao tốt , lành hay dữ tuỳ thuộc từng năm , ứng linh với từng người. Do vậy mà rằm đầu năm  , mọi người thường lên chùa cho các thầy xem hung cát thế nào , nên kiêng cử chuyện gì , cúng bái ra sao.. Niềm tin từ thưở nhỏ hình thành thói quen cho tôi đi chùa mỗi dịp xuân về.

Một rằm khác
cũng lưu lại cho tôi nhiều kỉ niệm lúc thiếu thời.  Rằm tháng tám - tết trung thu -tết  trungthu khi ấy  không  có internet hay games hay show hay chậu . Mà chỉ có những chiếc đèn lồng đơn sơ , mộc mạc , rẻ tiền. Chúng tôi tự làm lồng đèn cho mình từ những vật dụng có sẳn xung quanh . Chỉ cần một lon sửa bò củ , chúng tôi đục những cái lổ li ti trên thân , thế là có ngay một cái đèn.còn sang trọng hơn là
làm đèn ông sao hình ngôi sao. Chỉ cần vót mấy que tre , gấp lại hình ngôi sao , phân ra làm hai lớp , xong rồi bung  ra , cắm mấy cái nạng ở giữa cho chúng tách rời nhau , thêm cây đèn cầy vào , thế là lunh linh , là xách đèn đi nhà hàng xóm được rồi .

......tết trung thu em đốt đèn đi chơi ....

Chúng tôi vui vẻ xách đèn lồng đi khắp phố , vừa đi vừa ngắm ông trăng . Trăng miền quê sao mà to sao mà đẹp. Chúng tôi đi đến đâu thì ông trăng cũng theo chúng tôi đến đó , chúng tôi đi nhanh , ông cũng theo nhanh , chúng tôi ùa chạy , ông cũng chạy đuổi theo. Ôi sao mà ngây thơ , ôi sao mà thích. Vì vậy nếu không mai năm nào trời mưa đúng ngay ngày 15 , là chúng tôi buồn tiu nghỉu , mặt chù ụ , ngồi ngó mông lung ra sân. Mưa vẫn từng hạt rơi...........

Thời sinh viên là thơi ngèo khó nhưng cũng lắm niềm vui.
 Ngoài những thú vui rất đời , rất trần thế tôi cũng không hiểu tại sao cứ mỗi dịp rằm tháng bảy - lế vu lan - là chúng tôi lại tụ tập đi lể chùa . Cũng háo hức lể phật , cũng cầu nguyện cho cha mẹ sống đời , cũng bông hồng đỏ cài bên ngực trái . Xong rồi còn đi ăn cơm chay nữa chứ, nghỉ lại tôi vẫn hay cười một mình với chính mình. Rằm thời sinh viên là dành cho bạn cho bè , rằm ngày nay cho con cho cái. Không còn cảnh tụi bạn lao nhao để tao cài bông hồng cho mày cho , phải là bông hồng đỏ chứ không phải là bông hồng trắng đó nghe. !!!
Giờ thì rằm tháng bảy vẫn lên chùa , nhưng mạnh ai nấy đi . Có nhớ nhau thì cầu cho nhau một lời khấn  , mến nhau thì gọi một cú phone.thế thôi , nghe sao mà buồn !

Có lẻ tôi nhớ nhất là một đêm rằm tháng tám theo ghe đi phát quà cho trẻ em vùng bị ngập lũ ở Hồng Ngự- Tân Châu.  Đúng là đêm bình yên nghe tiếng sóng vổ bờ. Tháng tám âm lịch nước đả tràn bờ, mênh mông toàn là nước , xung quanh toàn nước với nước , nước in bóng trăng lấp loáng , trăng vằng vặt nơi xa xa , chỉ ta với ta với trời mây gió nước. Một đêm trăng trên sông rồi để tôi ghi nhớ mãi trong lòng.

Sau này do tính chất công việc tôi được đi nhiều nơi , đến được nhiều danh lam thắng cảnh khác nhau , tôi nhận thấy rằng ở những nơi nổi tiếng ấy , người ta thường quảng bá nào là tour đi xem mặt trời mọc , ngắm hoàng hôn ,kết bạn với  bình minh. Tuyệt tôi không thấy ai thiết kế tour đi xem trăng ,leo núi ngắm trăng hay đi chơi thuyền một đêm trăng rằm..chẳng hạn .???
Có lẻ quá yêu cái cảm giác thanh bình một đêm trăng nênkhi có dịp rời xa phố thị ồn ào náo nhiệt, tôi thường thơ thẩn lang thang một mình trong đêm. Ngắm trăng , ngắm sao và làm bạn với bóng đêm. Đêm mà thiếu trăng , đêm sẽ rất cô đơn ! 

Hẫng đi một thời gian , tình cờ mới đây tôi gặp lại một người bạn củ .hai đứa trạc cùng tuổi , sở thích khá tương đồng nên chúng tôi cũngg hay chia sẽ những góc khuất , những khoảng lặng cho nhau nghe. Một điều thú vị là chúng tôi thích đi ngao du đây đó một mình , không thích vướng bận..". Một bất ngờ nho nhỏ từ món quà bạn tặng- bức ảnh đêm trăng ngày rằm trên đỉnh Pãngipang.  Bức ảnh trông có vẻ cô
đơn nhưng tôi hiểu được nổi long của bạn.

Bây giờ tôi đã là người của phố thị, của thành đô lung linh mờ ảo ánh hoa đăng , những  đêm 15 , tôi cố tìm một ánh trăng rằm , nhưng sao ngày càng khó, đôi lúc cố cất công tìm , tìm hoài mà chẳng thấy.

.......có trăng quên đèn 
                        ............hay bây giờ có đèn nhiều quá nên đánh mất trăng ....