Hỏi ??
Từ nhỏ tôi đả được dạy rằng , nếu muốn biết thì phải hỏi ?
Từ buổi bình minh của nhân loại , khi
thấy những hiện tượng tự nhiên , con ngừơi
đả biết thắc mắc và những thắc mắc đó bật ra thành câu hỏi. có hỏi- có đáp- nên
con ngươi tích lũy được kinh nghiệm, từ đó văn minh nhân loại dần phát triển.
5000 năm trước , người Ai Câp cổ từng
hỏi rằng , phía sau những dãy núi trùng điệp kia liệu có một nền văn minh nào
khác nữa chăng ???Câu hỏi là gạch đầu dòng cho những mối liên hệ đan xen sau
này !
Người Trung Quốc cổ cũng tự hỏi rằng
, con người có thể trường sinh bất lão ?? Câu hỏi lớn làm nền tảng cho những
công trình vĩ đại hiện vẫn còn tồn tại.
Còn bản thân tôi , tôi hỏi những câu
hỏi nào ???
Tôi còn nhớ lúc tôi còn nhỏ , mỗi khi
trời mưa lớn thì bác ba hàng xóm hay qua nói chuyện với má tôi. Tôi thắc mắc
nên hỏi má , má trả lời “ Tại nhà bác ấy bị dột nhiều lắm !”
Khi tôi có thể nhận biết được sự việc
rỏ hơn , cụ thể hơn tôi lại thường hay hỏi
Sao những người dân quê tôi , họ làm lụng vất vả từ sáng đến xế chiều ,
mưa cũng phải dầm mưa ra ruộng , nắng cũng phải đội nón ra đồng. Lúc về họ còn
cố mang về lúc thì xâu cá sặc , khi khác là bó bông súng hay mấy đọt rau muống
đồng….Họ đầu tắt mặt tối như vậy mà mãi gần đến giao thừa , họ mới có thể nhắc
nhúm mua được nữa kí thèo lèo, bịch mứt bí , mấy lạng thịt dăm. Số phần của họ
là vậy ?? hay họ được sinh ra là để trả nợ đời ???
Chứng kiến nhiều chuyện ở xóm mà tôi
xót xa cho cái gọi là kiếp người . bác sáu trai gần nhà cứ mỗi lần say xỉn là
lôi bác sáu gái ra đánh , bị đánh riết rồi bác sáu gái cũng lì đòn , không còn
la , không còn than , không còn trách ông trời nữa ! ‘’kiếp trước tôi mang nợ ổng
, nên kiếp này tôi phải trả .” Bác hay nói với má tôi như vây . Tin vào số kiếp
làm cho họ cam chịu đến thế sao ? hay đó chỉ là cái cớ giúp họ nguôi ngoai ?!
Thời ngăn sông cấm chợ , hay còn gọi
là thời ông Duẩn , chỉ vì một chút sỉ diện hảo mà ba tôi đả để cho “nhà nước tịch
thu’ toàn bộ số lúa cùng với chiếc ghe bầu
chở hang của gia đình tôi. Gia đình tôi phải rơi vào cảnh bần hàn , má tôi phải
lần lượt bán từng chỉ vàng dành dụm mua gạo sống qua ngày. Ăn không đủ ăn , mặc phải vá đùm vá díu. cũng may mắn là chị
em bên má đùm bọc lẫn nhau nên tôi mới
được học hành đàng hoàng. Trách ông trời hay trách buổi giao thời nhiễu nhương.
??
Khổ quá hóa liều !Khắp xóm tôi , nhà
nhà đều cho con vượt biên tìm sự sống !! Ra đi mà chẳng biết có ngày về không !? , Rồi bao hiểm nguy rình
rập: chìm tàu , cướp biển , tại nạn , bị bắt , hết nước uống….. ôi thôi trăm
ngàn cái khổ . Thế thì tại sao họ vẫn quyết ra đi , có phải hiện tại lúc bấy giờ
họ sống không bằng chết ??
Và vì sao tôi là một trong số ít ỏi
người ở lại .???
Quyết định lên SG học là một quyết định khá táo bạo của tôi lúc
bấy giờ .Thay vì giống như những bạn học cùng trang lứa , học xong phổ thông liền
kiếm ngay một nghề để mưa sinh , nuôi tấm thân rồi lập gia đình , rồi con bòng
,rồi vòng…vòng. Ôi nghỉ lại , nếu khi đó tôi lập gia đình thì bây giờ tôi sẽ
như thế nào nhỉ , nghỉ hoài mà tôi cũng không thể hình dung được . Lên SG , rồi
cũng trầy trật tồn tại qua ngày. Cũng tằn tiện , cũng làm thêm , cũng tủi nhục…Nhưng
tôi chẳng hề hé răng cho bạn bè biết rằng tôi đả sống cơ cực như thế nào . Ôm trong mình mặc cảm rồi tự cô lập mình
với bạn bè , vì vậy ngăn cách vô hình đó đả đẩy chúng tôi xa dần , có nuối tiếc
chăng ??
Đôi lúc tôi tự hỏi tôi , mình không có nhiều điều kiện để
giúp đở người khác trong khi đó mình lại thọ ơn quá nhiều người. Câu hỏi lãng
vãng trong đầu , vậy mình có thể làm gì
được ?Thôi thì hãy gắng sống tử tế với người và sống tử tế với mình , có ích kỉ
không ?
Tôi mai mắn có cơ hội đi nhiều (?) được tiếp xúc với nhiều hạng
người , được tay bắt mặt mừng với nhiều thành phần trong xã hội. Tôi nhận thấy
rằng , cách con người đối xử tốt với nhau vẫn nhiều hơn cách con người đối xử bạc
với nhau. Tôi có lạc quan quá chăng ?? Tuy nhiên điều đó không thể lí giải là tại
sao giữa người với người , lại có kẻ có
thể đối xử ác với đồng loại. Câu hỏi đau
lòng , đau vì…. Sống trên đời sống cần
có một tấm lòng..
Lớn lên tôi cũng nhận biết rằng , không phải cái gì mình
không biết là phải hỏi hay cứ hỏi. đôi lúc
, tự mình phải biết tìm lấy câu trả lời.
Mắt tròn , miệng há hóc….nhưng câu hỏi cố dấu sâu trong đầu.
có những điều không nên hỏi. Những câu hỏi
chỉ là dấu chấm hỏi , câu trả lời vốn dỉ đả có rồi.
Và đôi lúc mình không cần hỏi
nhưng vẫn được đáp , và cũng có lúc lời đáp chẳng dính dáng gì đến
nội dung cần hỏi.
Câu hỏi trong tôi bây giờ ,Liệu mình tốt với người thì người
có tốt lại với mình ? Mình tử tế với người nhưng đáp lại chỉ là sự dững dưng !
giận , buồn, trách…..câu hỏi để làm gì ???
…………thôi thì hãy để
gió cuốn đi………..











