Nhớ
Có những chuyện người ta không
muốn quên nhưng không thể nhớ hết. Có những việc người ta muốn nhớ mãi
cho dù biết ra sao ngày sau.
Đả hơn ba mươi năm ,
thời gian đủ làm cho một người quên hết những chuyện trong quá khứ , nhưng
riêng tôi vẫn nhớ rỏ mồn một. Một chiều mưa dầm , ba tôi từ đồng về
, bắt một con ếch to nhất , lột da , rồi phủ lên lon sửa bò củ làm
trống cho thằng con trai là tôi. Chuyện quá giản đơn mà sao tôi vẫn nhớ. Rồi
thời gian trôi , trôi , ông bây giờ đả như ngọn đèn sắp cạn bấc.
Khoảng thời gian tôi tám
, chín tuổi . Cứ mỗi hè hay những dịp lể hỏi là tôi được phép về quê nội tôi ở
thứ bảy kinh làng. Cảnh vật đơn sơ chỉ là đồng lúa ,con đò , những con đường
lầy lội sau mưa. , là muỗi vo ve , là tiếng cóc nhái ễnh ương kêu
rênh inh ỏi , là cầu tỏm , cá chốt , là nước phèn trong tới đáy …..Nhưng
saunày, mỗi lần có dịp về quê , là những hình ảnh đó vẫn cứ hiện ra
rỏ ràng trong trí nhớ của tôi. Cảnh tôi reo hò vui vẻ như thế nào khi câu được
một con cá lóc to . Hay những buổi chiều mưa lặn hụp bắt đầy một giỏ ốc ,
luộc đầy một nồi to tướng , cố ăn mà làm sao ăn cho hết được.
Và những buổi trưa lăn xả xuống cánh
đồng năng bên kia sông , cố bắt cho thật nhiều cá lia thia , cố gắng tìm
cho được con bự nhất nhưng lại toàn bắt được cá bảy trầu. Bỏ thì tiếc mà mang
về không biết để làm gì ?/ đành đem chúng đi kho quẹt , mặn đắng mà sao
thật là ngon . Sau này đồng năng không còn , cá bảy trầu cũng
tuyệt…..Nhưng sự việc đó vẫn còn trong tôi.
Làm sao tôi có thể không nhớ nhóm
bạn thời cấp hai , nào Đạt , Đức , Bằng , Liếm…..Hình như tôi luôn thuộc vào
nhóm nhí nhố nhất của lóp học. Từ phổ thông cho đến sau này !! Lớn lên mỗi đứa
mỗi nơi , mỗi người mỗi ngã , ngã rẻ nên khó hợp lại . Người ảnh hưởng tôi nhất
lúc này có lẻ là Phúc. Dáng nhỏ nhưng lanh lợi , chạy nhanh và quân tử. Mới
mười mấy tuổi mà chúng tôi uống cà fe mỗi cử giữa giờ. Đi đâu cũng có nhau. Giờ
thì mạnh ai nấy đi con đường riêng của mình.
Giai đoạn cấp 3 ghi dấu nhiều kỷ
niệm , giai đoạn chập chững muốn chứng tỏ , muốn được chú ý. Cơ thể bắt đầu trổ
mã , bắt đầu ….mất kiểm soát. Bạn bè tôi lúc này khá nhiều , bạn cùng lớp
, bạn học thêm , bạn cùng nhóm , bạn từ trường khác đến….Một mối vòng
vòng , nhiều mối tình thâm. Tôi có nhiều ông anh bạn , anh
Được ,anh Trung , anh Thơm , anh Phong…những anh này rất thân thiết
với tôi dù họ học khác lớp. Vì vậy mà chúng tôi thường đi picnic hay về nhà của
mấy anh này chơi. Nói về chơi nhưng được gia đình thết đãi rất linh đình , nghỉ
lại mà thấy bây giờ nét chân quê ấy phai nhạt quá !!!.Họ là những người anh mà
đến giờ tôi vẫn quý dù họ có người đã ra đi mãi mãi…
Bạn chung lớp thân nhất lúc bấy giờ
là Tài. Một chàng đẹp trai , phong lưu và rất tử tế. Tài mặt mũi sang láng , ăn
nói chững chạc lại rất phong độ nên lắm em mê mệt. Tài cũng vốn rất đào hoa nên
cũng chẳng từ chối cô nào. Trên hết Tài là một người bạn rất tốt với tôi nhưng
hình như tôi lại không được vậy. Tôi áy náy khi gặp lại ông bạn thân một thửơ
Làm sao tôi có thể quên được thời
nghèo khổ ở ký túc xá. Túi thì rỗng nhưng nhiệt tình tuổi trẻ thì bao la.Ký túc
xá có thi thố văn nghệ văn gừng , hay bóng chuyền đá banh đều có mặt tôi tham
gia ….cổ vũ. Xoong nồi chảo dĩa móp méo sau mỗi hiệp đấu , giọng cũng bye bye
luôn theo những pha bóng vượt rào.Nào là đạp xe cong lưng đi Bửu Long ,
hay rong ruổi cả ngày về Cần Giờ ….để karaoke….
Và làm sao quên được trung thu nhà
nghèo , chờ đến tận sau rằm mới đủ tiền mua bánh trung thu đại hạ giá ,,,kết
quả là tào tháo rượt chạy thấy ông bà ông vãi luôn….nhớ mà vui buồn lẫn lộn
Thời gian dần trôi qua , qua
luôn ….và những đứa học trò ở miền quê , không giỏi học , không giỏi tính
nhưng chất phát , thật bụng. Bây giờ chúng đả trưởng thành , thành nhân thành
tài. Niềm vui của tôi khi nhớ đến chúng.
Lần vác ba lô đi bụi sang đất bạn
Lào lưu cho tôi nhiều dấu ấn tốt , làm cho tôi quí mến đất nước con người nơi
đây. Cho đến giờ này , mặc dù đã đi gần hết đất nước bạn tôi vẫn muốn
được nhiều lần quay lại Lào , chỉ để cảm và để nhận..Anh bạn tôi quen được trong
chuyến đi ấy- Souliya- giờ đã là một giáo sư tại một trường đại học ở thủ đô.
Chúc mừng bạn.
Những chuyến đi thực tập cùng với cô
hiệu trưởng Quỳnh giúp cho chúng tôi trưởng thành hơn. Nền tảng cô cho giúp
chúng tôi không ngỡ ngàng khi va chạm với thực tế vốn dỉ phủ phàng ,
những bài học từ cô giúp chúng tôi vững bước , không dể lung lay khi đối
diện với sóng lớn hay gió giật . những chuyến đi là bài ca không dể quên
của chúng tôi , nào Quyền , Ái Vy , chị Uyên , Bình , Phúc , Khánh
Hương…..
Lần đi Hà Giang , Đồng Văn ,
Bảo Lạc , Bản Dốc , nhà vua Mèo…..là một chuyến đi nhớ đời. Nhớ
không chỉ cảnh núi non hùng vĩ , nhớ không phải vì ngồi xe ôm ê đít tê
mông , mà nhớ vì ..vì quá đáng nhớ. Những chợ phiên rẻo cao nhộn nhịp
và màu sắc , đi chợ là đi hội , đi chợ để gặp bạn , đi chợ để mặc sức say
sưa…..và họ đi đến chợ để những người như tôi thấy mình may mắn. Hình ảnh từng
đoàn người sáng sớm vui vẻ đến chợ , người cặp nách con heo , con gà , người
dắt trâu dắt ngựa , những bà mẹ trẻ địu con , những đứa bé mắt sang bừng
mút những que kem toàn đường và đá màu , những cụ già ngồi vui trong nắng
sớm…..Một bước tranh sống động , một bức tranh đời.
Kỉ niệm còn đó là lần nhảy tàu lửa ở
ga Agra đi Varanasi. Ga xe lửa ở Ấn lúc nào cũng ngồm ngộp con người , thật
đông thật chật nhưng cũng trật tự , Vé họ mua từ mấy tháng trước chứ không phải
từ mấy ngày trước . Hai đúa chúng tôi , 2 kẻ liều mạng không có vé mà vẫn
muốn đi. Phút cuối trên sân ga đông người lúc nữa đêm cũng lạnh gáy lưng , chần
chờ hay làm liều như ở quê nhà một thời đau khó. Ok , Nhảy đại lên
tàu , tới dâu thì tới , bắt quá họ đuổi xuống xe chứ không lẻ bắt tụi tôi
nuôi cơm !!! và quyết định đó là một quyết định mà đến bây giờ kể lại còn hồi
hộp. Lở họ bỏ rơi chúng tôi dọc đường thì sao ???
Sri lanka với tôi là 5 tiêng đồng hồ
ngồi một chổ trên xe , không dám uống nước , không dám đi tiểu. Ngồi chôn chân
tại chổ. Điều đáng nhớ còn là một ngày đi thăm hết ba di sản thế giới , là
chuyến xe lôi vượt đêm tối cũng chính là ngày tết cổ
truyền của người dân Srilanka
Myanmar đọng lại trong tôi một Bagan
quá sức tưởng tượng của tôi. Hoàng hôn trên đỉnh tháp , xe ngựa lốc cốc leng
keng qua những con đường hẹp , cầu Uben buổi chiều từng đoàn sư sãi về chùa ,
là chuyến tàu chợ trên sông Irrawady….trên tất cả là người dân thật chất
phát , chất phát và nhân hậu theo tinh thần phật giáo
Là Cửu Trại Câu một ngày đi bộ đả
đời , gối mổi rã rời.. Hai đứa lang thang hết hồ này đến thác nọ. Mệt thì ngồi
nghỉ , chán thì bước tiếp , đói thì ăn , buồn ngủ thì ngủ…… còn gì
hơn.Một ngày được lưu vào ảnh và cả vào trí tôi. Sau này khó mà có được một
ngày như thế… dẫu rằng mây vẫn trôi.
Làm sao tôi có thể quên
chuyến xe đêm đi từ Đại Lý đến Shangri la. 4 đưá nằm chen chút ở phía cuối
xe , chật chội , dơ dáy và vật vã. Gần như suốt đêm tôi không ngủ
được . xe chạy đường đèo , đường thì đang thi công , còn dở
dang nên mổi lần xe quẹo cua là tôi cũng quẹo cua luôn theo với xe. Rồi thì
Shangrila đón chúng tôi với sự thân tình vốn có của mình. Phố cổ vẫn còn đó cái
hồn của phố , người phố vẫn còn đó nét hồn hậu rất riêng , chia tay
biết có còn dịp nào quay lại
Lugu hồ một buổi chiều thưa
vắng khách , đạp một đoạn đường mới biết mình không còn trai tráng như
xưa. Buổi sớm mai trên chuyến xe với những người đồng hành không cùng chung
ngôn ngữ , muốn nói thật nhiều nhưng chỉ có ánh mắt thay lời. và rồi chuyến xe
đi XiChang dằn dặt tôi suốt chặng đường cổ tích , những thung lũng ,những
dòng sông không biết tên nhưng ghi mãi và trọng lòng
Còn rất nhiều , nhiều điều tôi muốn
lưu mãi vào ký ức của mình , cho dù thời gian không chờ đợi , cho dù vật
đổi người thay. Tôi trân những điều ấy , tôi xem chúng là tài sản riêng của tôi
. Tôi muốn nhớ và tôi vẫn nhớ.

No comments:
Post a Comment