19 December 2008

tiếप theo

hứ bảy hàng tuần , bà con , thân quyến, cha , con…..của họ từ TP- sau một chuyến xe đò bảo táp ( đi xe lúc đó còn dau khổ hơn là đi tour xuyên việt nữa , từ TP xuống đây phải bị bao nhiêu chốt kiểm soát xét cả giỏ xách lẩn mò cả vào người ) cố gắng sức hơi còn lại xuống thăm nuôi. . Để họ tận mắt thấy chồng mình còn khỏe mạnh , con mình dẫu có xanh xao gì thiếu ăn thì vẫn còn đây , để được đưa tận tay mớ thịt kho tiêu , nhúm jambon , dăm điếu thuốc… Có nhiều vị khách lạ nhờ bếp nhà tôi hâm lại chút cá kho , nấu them miếng cơm , ngã lưng giỗ giấc ngũ muộn…má tôi vui vẻ chia sẻ với họ những nỗi buồn , cười , tủi , hận.

Tính hiếu kì của đứa bé lên 8 khiếnn tôi nhớ như in lần Lệ Thủy xuống đây thăm em cô ấy.Cô đi xe hơi có tài xế. Vì Vì đi chăng nửa , cô quá nổi tiếng , nên cô được các cán bộ tiếp đãi có phần ưu ái hơn là chuện cũng dễ cảm thông. Trong kí ức tôi ,lúc ấy cô rất đẹp

Thêm một việc nữa là cho xứ tui vốn chẳng to tát gì lại rộn rã them một thời gian và nổi tiếng ra cả tới nước ngoài. Lúc bấy giờ các tàu đánh cá của Thái Lan được trang bị rất là wach , nào lưới cào đôi , giàn đèn câu mực , rada , cào đôi… ôi thôi đủ đồ chơi hết. Cá bên mình hết nên những tàu này mới lấn chiếm hải phận VN , và kết cục là vào TGCV nghỉ xả hơi. Các thủy thủ Thái bị bắt giam tại đây anh nào cũng dền dàng , cao to , da cháy khét , hàm răng trắng nhơ nhơ…. Tuy nhiên ,các anh ban đêm phải tập trung về trại còn ban ngày được ưu đãi lao động công ít bên ngoài. .Vì rỏ rang họ không thể vượt ngục như những tù nhân người Việt khác mà lâu lâu tôi lại nghe rầm rầm tiếng rượt đuổi , tiếng sung nổ vang , tiếng ứ hự quặn đau , và tiếng kót két của cánh cửa sắt phòng biệt lập….

Có được lao động bên ngoài thì mấy anh tù này trông mới đở chán , lao động là vinh quang mà. Tuy nhiên khẩu phần cơm tù ít ỏi kông thể nào lấp đầy được những bao tử luôn luôn cồn cào vì thiếu đạm. Tôi chứng kiến họ phải hái lá so đủa nhai cho đở đói. Rồi cái kó ló cái khôn. Với bàn tay khéo léo , sự nhẫn nại hiếm có ( điều này thực sự làm tôi ngạc nhiên ) họ nhào nặng những khối đất sét vô hồn thành nào là con dê , con trâu , sư tử…. họ dùng những sản phẩm tự tạo này đổi với người dân quê chúng tôi lấy vài lon gạo ,ít cá khô , dăm điếu thuốc. Cả hai bên đều vui và đều đó trở thành kỉ niệm đẹp cho cả hai đàng.

थें @ NOW

Khoảng 2 , 3 năm sau , khu đất hoang vô chủ giờ mọc lên một dự án đượ xem là hoành tráng nhất vùng lúc bấy giờ- Trường Trung Học Sư Phạm Tỉnh _Nơi đào tạo giáo viên tiểu học cho gần như toàn miền nam.
Ngôi trường 2 tầng , đồ sộ , vàng màu lúa chin sừng sửng vươn cao giữa ôi thôi là ao sậy đầm lầy.
Ngày khánh thành bất ngờ xuất hiện từ đâu đoàn người mắt xanh , mũi lỏ , da đỏ (lúc ấy đem so sánh với da chúng tôi da họ đỏ thiệt , chắc bị nắng , mà cũng khâm phục họ nữa. Công lặn lội từ Liên Xô qua VN , xuống xứ em qua con đường QL80 lúc đó là đả đáng thưởng ..7 đòn bánh té rồi. ) , tóc vàng , đít bự. Vì vậy , tụi con nít chúng tôi mới có câu Liên Xô , cái đít bằng cái bô , câu này cũng giống như câu
Cô dâu chú rể , làm bể bình bong , bị đòn nát đít , đổi thừa con nít

Trường xây xong thì những công trình phụ cũng a dua đua đòi theo sau !Một sự việc được rất nhiều sự quan tâm của phường tôi –lần đầu tiên xứ tôi có người đến khoan cây nước –Trời đất mẹt ơi , chúng tôi lúc đó trong đầu chỉ nghỉ nườc mưa từ trên trời rớt xuống là nhất thôi ! ,cái gì mà có được từ trên trời cũng tốt hết . Nước mà lấy lên từ sâu trong đất chắc là gớm lắm , bao nhiêu là xác người chết !!!
Khoan cây nước lúc ấy là một việc cực kỳ khó khăn và vất vã. Và cũng chính vì đây là cây nước đầu tiên được khoan ở xứ tui , nên chú bảy thím ba , bác 6 , cô 5 … ôi thôi là cứ lũ lượt đến xem mấy ông SG khoan giếng nước như thế nao //?
Giàn giáo được dựng lên , ống nước được làm bằng thép , mũi khoan gắn hột xoàn. 2 ông xài gòn cứ xoay tròn theo chiều kim đồng hồ từng nhít một khoan ống thép xuống lòng đất . Công việc luân phiên ngày và đêm. Tụi nhỏ chúng tôi vốn hiếu kì nên năn nỉ được thử cảm giác cầm tay sắt , cứ cố sức đi vòng vòng, khoan ống thép( chúng tôi gọi là cây nước vì ống thép này rỗng , hết ống này lại nối tiếp ống kế theo , cú thế mà khoan xuống , mức độ nặng của những lần xoay cũng tăng dần lên. .Lúc ấy người ta khoan thật sâu , hơn cả trăm mét , xong thì những ống thép ấy cứ để đó , nước dược bơm thủ công bằng tay lên qua lổ rổng bên trong ống. Tốn rất là nhiều sức và của cho một cây nước như vậy. ). Lần đầu tiên trong đời thấy nước trào ra từ ống nước theo từng nhịp ấn tay đòn. Chúng tôi bị sốc thật sự. Không ngờ là nước lại trong , lại sạch đến thế. Thế là cứ tranh giành nhau được sờ vào nước.

Một chuyện khác nữa , mà tôi không biết có nên tự hào hay không! Xứ tôi có một nơi , nơi này làm cho xứ tui nổi tiếng khắp lục tỉnh , nổi luôn tới tận xài gòn – TRẠI GIAM CẦU VÁN—(TGCV). Nghe mà lạnh chưa !
Sự việc là thế này, việc này mà nếu không giải thích thì forever , lonely , tinun , koala…….không thể tường được.

Lúc bấy giờ do tình hình khó khăn chung của cả nước , nên xứ tôi mọi người cố tìm cách thoát khỏi vòng kim cô của mấy bác. Biết ra di là 5 ăn 6 thua , nhưng còn hơn ở lại bị mấy bác ăn cả sang , cả chiều , lẫn tối. Mấy bác ăn bẩn mà miệng mấy bác lúc nào cũng trơn mới ghê chứ.???!!!!!.Trên những con tau đánh cá mong mong , từng số phận con đen rung rủi vào tay của biển cả và cướp biển ( còn hơn vào tay mấy bác ). Ai may mắn thì sống còn , rồi lay lắc trong các trại tỵ nạn bên Thai hay Nam Dương. Kẻ bạc phận thì vĩnh viễn nằm lại dưới đáy đại dương , còn không may thì tạm trú tại TGCV
Mà lúc đó số người từ TP xuống Rạch Giá ,tìm đường vượt biển nhiều lắm lắm , và hơn phân nửa số họ không mai.