19 December 2008

tiếप theo

hứ bảy hàng tuần , bà con , thân quyến, cha , con…..của họ từ TP- sau một chuyến xe đò bảo táp ( đi xe lúc đó còn dau khổ hơn là đi tour xuyên việt nữa , từ TP xuống đây phải bị bao nhiêu chốt kiểm soát xét cả giỏ xách lẩn mò cả vào người ) cố gắng sức hơi còn lại xuống thăm nuôi. . Để họ tận mắt thấy chồng mình còn khỏe mạnh , con mình dẫu có xanh xao gì thiếu ăn thì vẫn còn đây , để được đưa tận tay mớ thịt kho tiêu , nhúm jambon , dăm điếu thuốc… Có nhiều vị khách lạ nhờ bếp nhà tôi hâm lại chút cá kho , nấu them miếng cơm , ngã lưng giỗ giấc ngũ muộn…má tôi vui vẻ chia sẻ với họ những nỗi buồn , cười , tủi , hận.

Tính hiếu kì của đứa bé lên 8 khiếnn tôi nhớ như in lần Lệ Thủy xuống đây thăm em cô ấy.Cô đi xe hơi có tài xế. Vì Vì đi chăng nửa , cô quá nổi tiếng , nên cô được các cán bộ tiếp đãi có phần ưu ái hơn là chuện cũng dễ cảm thông. Trong kí ức tôi ,lúc ấy cô rất đẹp

Thêm một việc nữa là cho xứ tui vốn chẳng to tát gì lại rộn rã them một thời gian và nổi tiếng ra cả tới nước ngoài. Lúc bấy giờ các tàu đánh cá của Thái Lan được trang bị rất là wach , nào lưới cào đôi , giàn đèn câu mực , rada , cào đôi… ôi thôi đủ đồ chơi hết. Cá bên mình hết nên những tàu này mới lấn chiếm hải phận VN , và kết cục là vào TGCV nghỉ xả hơi. Các thủy thủ Thái bị bắt giam tại đây anh nào cũng dền dàng , cao to , da cháy khét , hàm răng trắng nhơ nhơ…. Tuy nhiên ,các anh ban đêm phải tập trung về trại còn ban ngày được ưu đãi lao động công ít bên ngoài. .Vì rỏ rang họ không thể vượt ngục như những tù nhân người Việt khác mà lâu lâu tôi lại nghe rầm rầm tiếng rượt đuổi , tiếng sung nổ vang , tiếng ứ hự quặn đau , và tiếng kót két của cánh cửa sắt phòng biệt lập….

Có được lao động bên ngoài thì mấy anh tù này trông mới đở chán , lao động là vinh quang mà. Tuy nhiên khẩu phần cơm tù ít ỏi kông thể nào lấp đầy được những bao tử luôn luôn cồn cào vì thiếu đạm. Tôi chứng kiến họ phải hái lá so đủa nhai cho đở đói. Rồi cái kó ló cái khôn. Với bàn tay khéo léo , sự nhẫn nại hiếm có ( điều này thực sự làm tôi ngạc nhiên ) họ nhào nặng những khối đất sét vô hồn thành nào là con dê , con trâu , sư tử…. họ dùng những sản phẩm tự tạo này đổi với người dân quê chúng tôi lấy vài lon gạo ,ít cá khô , dăm điếu thuốc. Cả hai bên đều vui và đều đó trở thành kỉ niệm đẹp cho cả hai đàng.

1 comment:

Anonymous said...

pạn Anton viết blog hey we',típ tục fat' hy nha hehe