RẰM
Mồng một lưỡi trai , mồng hai lá lúa...........
..................mười rằm trăng náu, mười sáu trăng treo
Trăng từ ngàn xưa cho đến bây giờ, luôn là người bạn tri kỉ của thi nhân mặc khách , luôn là đề tài bất tận cho thi , nhạc , kịch.. Là chứng nhân cho bao nhiêu tuyệt tình bất hủ..... Trăng vẫn luôn luôn đẹp , và càng đẹp hơn khi trăng đến tuổi rằm.
Nhớ khi bé , mỗi năm cứ đến rằm tháng giêng là má tôi dắt chúng tôi đến chùa Ông Địa để cúng sao. Nghe có vẻ ngược ngạo quá hả ? Nhưng không , cúng sao ở đây là cúng sao chiếu mệnh. Người ta tin rằng , ba má tôi tin rằng và tôi tin rằng , mỗi một con người sinh ra điều có một ngôi sao chiếu mệnh. Sao xấu , sao tốt , lành hay dữ tuỳ thuộc từng năm , ứng linh với từng người. Do vậy mà rằm đầu năm , mọi người thường lên chùa cho các thầy xem hung cát thế nào , nên kiêng cử chuyện gì , cúng bái ra sao.. Niềm tin từ thưở nhỏ hình thành thói quen cho tôi đi chùa mỗi dịp xuân về.
Một rằm khác
cũng lưu lại cho tôi nhiều kỉ niệm lúc thiếu thời. Rằm tháng tám - tết trung thu -tết trungthu khi ấy không có internet hay games hay show hay chậu . Mà chỉ có những chiếc đèn lồng đơn sơ , mộc mạc , rẻ tiền. Chúng tôi tự làm lồng đèn cho mình từ những vật dụng có sẳn xung quanh . Chỉ cần một lon sửa bò củ , chúng tôi đục những cái lổ li ti trên thân , thế là có ngay một cái đèn.còn sang trọng hơn là
làm đèn ông sao hình ngôi sao. Chỉ cần vót mấy que tre , gấp lại hình ngôi sao , phân ra làm hai lớp , xong rồi bung ra , cắm mấy cái nạng ở giữa cho chúng tách rời nhau , thêm cây đèn cầy vào , thế là lunh linh , là xách đèn đi nhà hàng xóm được rồi .
Mồng một lưỡi trai , mồng hai lá lúa...........
..................mười rằm trăng náu, mười sáu trăng treo
Trăng từ ngàn xưa cho đến bây giờ, luôn là người bạn tri kỉ của thi nhân mặc khách , luôn là đề tài bất tận cho thi , nhạc , kịch.. Là chứng nhân cho bao nhiêu tuyệt tình bất hủ..... Trăng vẫn luôn luôn đẹp , và càng đẹp hơn khi trăng đến tuổi rằm.
Nhớ khi bé , mỗi năm cứ đến rằm tháng giêng là má tôi dắt chúng tôi đến chùa Ông Địa để cúng sao. Nghe có vẻ ngược ngạo quá hả ? Nhưng không , cúng sao ở đây là cúng sao chiếu mệnh. Người ta tin rằng , ba má tôi tin rằng và tôi tin rằng , mỗi một con người sinh ra điều có một ngôi sao chiếu mệnh. Sao xấu , sao tốt , lành hay dữ tuỳ thuộc từng năm , ứng linh với từng người. Do vậy mà rằm đầu năm , mọi người thường lên chùa cho các thầy xem hung cát thế nào , nên kiêng cử chuyện gì , cúng bái ra sao.. Niềm tin từ thưở nhỏ hình thành thói quen cho tôi đi chùa mỗi dịp xuân về.
Một rằm khác
cũng lưu lại cho tôi nhiều kỉ niệm lúc thiếu thời. Rằm tháng tám - tết trung thu -tết trungthu khi ấy không có internet hay games hay show hay chậu . Mà chỉ có những chiếc đèn lồng đơn sơ , mộc mạc , rẻ tiền. Chúng tôi tự làm lồng đèn cho mình từ những vật dụng có sẳn xung quanh . Chỉ cần một lon sửa bò củ , chúng tôi đục những cái lổ li ti trên thân , thế là có ngay một cái đèn.còn sang trọng hơn là
làm đèn ông sao hình ngôi sao. Chỉ cần vót mấy que tre , gấp lại hình ngôi sao , phân ra làm hai lớp , xong rồi bung ra , cắm mấy cái nạng ở giữa cho chúng tách rời nhau , thêm cây đèn cầy vào , thế là lunh linh , là xách đèn đi nhà hàng xóm được rồi .
......tết trung thu em đốt đèn đi chơi ....
Chúng tôi vui vẻ xách đèn lồng đi khắp phố , vừa đi vừa ngắm ông trăng . Trăng miền quê sao mà to sao mà đẹp. Chúng tôi đi đến đâu thì ông trăng cũng theo chúng tôi đến đó , chúng tôi đi nhanh , ông cũng theo nhanh , chúng tôi ùa chạy , ông cũng chạy đuổi theo. Ôi sao mà ngây thơ , ôi sao mà thích. Vì vậy nếu không mai năm nào trời mưa đúng ngay ngày 15 , là chúng tôi buồn tiu nghỉu , mặt chù ụ , ngồi ngó mông lung ra sân. Mưa vẫn từng hạt rơi...........
Thời sinh viên là thơi ngèo khó nhưng cũng lắm niềm vui. Ngoài những thú vui rất đời , rất trần thế tôi cũng không hiểu tại sao cứ mỗi dịp rằm tháng bảy - lế vu lan - là chúng tôi lại tụ tập đi lể chùa . Cũng háo hức lể phật , cũng cầu nguyện cho cha mẹ sống đời , cũng bông hồng đỏ cài bên ngực trái . Xong rồi còn đi ăn cơm chay nữa chứ, nghỉ lại tôi vẫn hay cười một mình với chính mình. Rằm thời sinh viên là dành cho bạn cho bè , rằm ngày nay cho con cho cái. Không còn cảnh tụi bạn lao nhao để tao cài bông hồng cho mày cho , phải là bông hồng đỏ chứ không phải là bông hồng trắng đó nghe. !!!
Giờ
thì rằm tháng bảy vẫn lên chùa , nhưng mạnh ai nấy đi . Có nhớ nhau thì cầu cho
nhau một lời khấn , mến nhau thì gọi một cú phone.thế thôi , nghe sao mà
buồn !
Có
lẻ tôi nhớ nhất là một đêm rằm tháng tám theo ghe đi phát quà cho trẻ em vùng
bị ngập lũ ở Hồng Ngự- Tân Châu. Đúng là đêm bình yên nghe tiếng sóng vổ
bờ. Tháng tám âm lịch nước đả tràn bờ, mênh mông toàn là nước , xung quanh toàn
nước với nước , nước in bóng trăng lấp loáng , trăng vằng vặt nơi xa xa , chỉ
ta với ta với trời mây gió nước. Một đêm trăng trên sông rồi để tôi ghi nhớ mãi
trong lòng.
Sau
này do tính chất công việc tôi được đi nhiều nơi , đến được nhiều danh lam
thắng cảnh khác nhau , tôi nhận thấy rằng ở những nơi nổi tiếng ấy , người ta
thường quảng bá nào là tour đi xem mặt trời mọc , ngắm hoàng hôn ,kết bạn với bình minh. Tuyệt tôi không thấy ai thiết kế
tour đi xem trăng ,leo núi ngắm trăng hay đi chơi thuyền một đêm trăng
rằm..chẳng hạn .???
Có
lẻ quá yêu cái cảm giác thanh bình một đêm trăng nênkhi có dịp rời xa phố thị
ồn ào náo nhiệt, tôi thường thơ thẩn lang thang một mình trong đêm. Ngắm trăng
, ngắm sao và làm bạn với bóng đêm. Đêm mà thiếu trăng , đêm sẽ rất cô đơn
!
Hẫng
đi một thời gian , tình cờ mới đây tôi gặp lại một người bạn củ .hai đứa trạc
cùng tuổi , sở thích khá tương đồng nên chúng tôi cũngg hay chia sẽ những góc
khuất , những khoảng lặng cho nhau nghe. Một điều thú vị là chúng tôi thích đi
ngao du đây đó một mình , không thích vướng bận..". Một bất ngờ nho nhỏ từ
món quà bạn tặng- bức ảnh đêm trăng ngày rằm trên đỉnh Pãngipang. Bức ảnh trông có vẻ cô
đơn
nhưng tôi hiểu được nổi long của bạn.
Bây
giờ tôi đã là người của phố thị, của thành đô lung linh mờ ảo ánh hoa đăng ,
những đêm 15 , tôi cố tìm một ánh trăng
rằm , nhưng sao ngày càng khó, đôi lúc cố cất công tìm , tìm hoài mà chẳng
thấy.
.......có
trăng quên đèn
............hay bây giờ có đèn nhiều quá nên đánh mất trăng ....

No comments:
Post a Comment