18 December 2008

LAN MAN


MỸ NHÂN TỰ CỔ NHƯ DANH TƯỚNG

BẤT HỨA NHÂN GIAN KIẾN BẠCH ĐẦU.


Hai câu thơ trên thay lời kết cho loạt entry ở trên , giai nhân mà cứ sống hoài như thím 7 tôi ( bạn có thấy hình tôi post không ) , tới lúc tóc bạc , da mòi , lưng cong , măt híp thì ôi thôi... làm sao có những án văn bất hủ , những giai thoại để người đời luyến nhớ.


Mấy hôm nay có dịp xuống phố , thấy thiên hạ náo nức trang hoàng nhà cửa , bảng hiệu dón giáng sinh và năm mới.\, lòng mình cũng thoáng chút bồi hồi.

Thật ra thì thì bé cho đến giờ , Giáng sinh không phải là cái gì to lớn quá với tôi , đến độ tôi phải trông ngóng hay háo hức chờ đợi , có lẻ một phần tôi không phải là người theo đạo. Nhạc giáng sinh thì cứ nghe , cứ mở ( cũng giồng như bao nhiêu nhiêu người khác ) , Ra phố vẫn cứ nhìn và bình phẩm nào sắc trắng lạnh lẽo mùa đông của hàng cây trụi lá , xơ xác lại lấm tấm tuyết. nào đõ rực những bụi hoa Trạng Nguyên , mũ áo ông già Tuyết , nào xanh thẳm những hàng cây Noel , thêm nét vàng tinh nghịch của những chiếc chuông cho các con chiên ngoan đạo hát vang bài Jingle bell. Nhưng để thật sự quyện vào dịp lễ này , thật sự hòa mình vào nó thì tôi không có. Nhưng khi người khác cất tiếng hát

bài tháng ca đó còn nhớ không em... hay điệp khúc rộn rã của jingle bell , jingle bell , thì cũng a dua hát theo nhịp...


Thấy thiên hạ mặt hớn hở như hoa , nụ cười giòn như pháo , rộng ràng lượn lờ bát phố. Từng gia đình cố chờ cố đợi để có một tấm hình với phong nền là lâu đài tuyết ,là tuần lộc kéo xe , là hàng đèn nhấp nháy...tôi chợt nhớ lại chính mình. Tuổi đời thêm chông chất , đôi mắt thêm một vết chân Vịt , những người bạn cứ tưởng là khăn khít cũng vơi dần theo mỗi độ gió heo may. Nhung có xá gì đâu , níu kéo dể làm gì ?? let it be.


Khi thấy mội người háo hức quàng tay nhauu ra phố , tôi nhớ lại rằng mình cũng đã từng. Post lại một vài tấm hình .....để sẳn sàng chào đón năm mo91i

No comments: